[nì tiān bào wù]
违逆天理,残害生灵。
[nì tiān fàn shùn]
背逆天意正道。
[nì tiān ér xíng]
逆:违背。违背天意做事。比喻违背客观形势或规律。
[nì tiān bèi lǐ]
逆:违背。违背天道常理。
[nì tiān xíng shì]
[nì tiān wéi zhòng]
指违背天理人情。
[nì tiān wéi lǐ]
指违背天道常理。
[nì zǐ èr chén]
贰臣:由旧朝投降后在新朝又担任官职的人。忤逆不孝的儿子,不忠的大臣。
[nì zǐ zéi chén]
不忠不孝的反叛臣子。
[nì shī dǎo xíng]
原指做事违反常理,不择手段。现多指所作所为违背时代潮流或人民意愿。同“逆行倒施”。