[péng tóu lì chǐ]
头发蓬乱,牙齿稀疏。形容人衰老的容貌。
形容头发蓬松,牙齿缺落,年高衰老的容态。
[péng tóu gòu miàn]
头发蓬乱,脸上很脏。旧时形容贫苦人生活生活条件很坏的样子。也泛指没有修饰。
[péng tóu sàn fà]
头发长而散乱。形容仪容不整。
[péng tóu chì jiǎo]
头发蓬乱,光着脚丫。形容未经修饰很不整齐的样子。
[péng tóu xiǎn zú]
头发散乱,双脚赤裸。形容人衣冠不整的样子。
[péng shì chái mén]
用柴草、树枝等做成的门户。形容居处简陋,生活困苦。
[péng wū shēng huī]
蓬屋:简陋的房屋。使陋室增添光辉。
[péng xīn hāo mù]
心似飞蓬随风乱舞,眼若蒿烟迷矇恍惚。形容内心没有主见,现眼迷惑不清。
[péng hù chái mén]