[dōng mén zhī yì]
指旧仇。
[dōng mén zhī dá]
东门:指东门吴。指东门吴丧失爱子而胸怀旷达。后泛指丧失亲人而能心胸宽广,想得开。
[dōng mén zhòng guā]
原指秦东陵侯召平在秦灭亡后不仕新主,在长安东青门外种瓜。借指离官隐居务农。也比喻富贵的人后来贫困潦倒。
[dōng mén zhú tù]
用以作为为官遭祸,抽身悔迟之典。同“东门黄犬”。
[dōng mén huáng quǎn]
用以作为为官遭祸,抽身悔迟之典。
[dōng shǎn xī nuó]
形容有所畏惧,躲躲闪闪。
[dōng shǎn xī duǒ]
闪:侧身急避;躲:躲避。形容四处躲避。
[dōng chuǎng xī zǒu]
指没有目的和方向地四处闯荡。
[dōng chuǎng xī duó]
指盲目地四处闯荡。
[dōng gé dài xián]
特地开东门接待贤人。