[huī tóu tǔ liǎn]
满头满脸沾满尘土的样子。也形容懊丧或消沉的神态。
[huī tóu tǔ miàn]
[huī tóu cǎo miàn]
佛教语,指菩萨为度化众生而随机应现各种混同凡俗的化身。也指面容污秽或讨了没趣懊丧的样子。
[huī róng tǔ mào]
形容面容龌龊丑陋。
[huī xīn sàng yì]
犹言灰心丧气。形容因失败或不顺利而失去信心,意志消沉。
[huī xīn sàng qì]
灰心:心如熄灭了的死灰;丧:失去。形容因失败或不顺利而失去信心,意志消沉。
[huī xīn gǎo xíng]
形容意志消沉,形体枯槁。
[huī xīn duǎn qì]
形容因失败或不顺利而失去信心,意志消沉。同“灰心丧气”。
[huī miè wú yú]
灰灭:人或事物像灰烬般消灭。比喻人或物已经不复存在。
[huī yān zhàng qì]
比喻污浊。