[rǎn hàn cāo gū]
翰:毛笔;操觚:拿木简写文章。指提笔作文。
[rǎn cāng rǎn huáng]
苍:青色。比喻变化不定,反复无常。
[rǎn lán niè zǎo]
指胡乱涂抹。涅,染;皂,黑色。
[rǎn xū zhǒng chǐ]
染须发,镶假牙。以之掩饰衰老。
[rǎn fēng xí sú]
指受风俗影响而有所习染。
[róu zhōng yǒu gāng]
形容人的性格温柔中带有刚强。
[róu gāng ruò qiáng]
柔:弱;刚:强。柔弱可以胜过刚强。
[róu shēng xià qì]
犹言低声下气。形容恭顺谦卑的样子。
[róu mèi jiāo qiào]
温柔和顺,妩媚俏丽。